Clorua là ion mang điện tích âm chính ở ngoài tế bào và bình thường đi theo natri rất sát. Clorua góp phần vào áp lực thẩm thấu, vào sự phân bố dịch và vào cân bằng toan-kiềm, vì nó trao đổi với bicarbonat. Chỉ số này chủ yếu được đo để làm rõ thêm bức tranh do các chất điện giải khác đưa ra, chứ không phải để đọc riêng lẻ.
Chưa có kết quả nào cho chỉ số này.
Clorua tăng thường đi kèm với tình trạng mất nước do mất dịch, và xuất hiện trong nhiễm toan chuyển hóa khi bicarbonat bị mất qua đường tiêu hóa hoặc qua thận, hoặc sau khi truyền một lượng lớn dung dịch muối. Clorua giảm thường xảy ra sau nôn kéo dài hoặc dẫn lưu dịch dạ dày, sau khi dùng thuốc lợi tiểu, và trong bệnh phổi mạn tính có ứ đọng carbon dioxide. Vì clorua đi theo natri, những thay đổi cùng chiều với natri thường hướng đến cân bằng nước, trong khi thay đổi ngược chiều hướng đến một rối loạn toan-kiềm. Việc diễn giải thuộc về bác sĩ chứ không thuộc về riêng con số.
Mỡ máu hoặc protein rất cao có thể làm sai lệch nồng độ đo được, và các chế phẩm chứa bromid gây nhiễu một số phương pháp định lượng. Truyền dịch gần đây, nôn hoặc thuốc lợi tiểu trong ngày lấy máu làm thay đổi kết quả. Clorua được đọc cùng với natri, kali và bicarbonat, thường nhất là thông qua khoảng trống anion.
Khoảng tham chiếu là giá trị chung cho người lớn và phụ thuộc vào phòng xét nghiệm, phương pháp đo, tuổi và giới tính. Chỉ mang tính tham khảo, không phải chẩn đoán — hãy trao đổi kết quả với bác sĩ của bạn.